Suy thoái không chọn doanh nghiệp để tha — nó chỉ chừa lại những doanh nghiệp đã chuẩn bị trước khi nó xảy ra.
Phần lớn doanh nghiệp chỉ bắt đầu phản ứng khi suy thoái kinh tế đã ảnh hưởng rõ rệt đến doanh thu — lúc đó dư địa hành động đã hẹp đi rất nhiều. Những doanh nghiệp sống sót và bật lại mạnh nhất sau mỗi chu kỳ suy thoái thường là những doanh nghiệp đã âm thầm chuẩn bị dòng tiền và cơ cấu chi phí từ trước khi khủng hoảng thực sự xảy ra.
Một khoản dự phòng đủ lớn giúp doanh nghiệp có thời gian điều chỉnh thay vì phải bán tháo tài sản hoặc sa thải hàng loạt ngay khi doanh thu giảm — đây là ưu tiên hàng đầu trước khi suy thoái xảy ra, không phải sau khi nó bắt đầu.
Phân loại rõ chi phí thiết yếu và chi phí có thể tạm dừng ngay khi cần — chuẩn bị sẵn danh sách này giúp doanh nghiệp phản ứng nhanh hơn nhiều so với việc phải họp bàn cắt giảm khi khủng hoảng đã cận kề.
Doanh nghiệp phụ thuộc vào một nhóm khách hàng hoặc một ngành hàng duy nhất chịu ảnh hưởng nặng nề hơn khi ngành đó suy giảm — mở rộng sang phân khúc ít tương quan hơn giúp giảm rủi ro tập trung.
Xây dựng uy tín tín dụng và mối quan hệ đối tác tốt trong giai đoạn thuận lợi sẽ giúp doanh nghiệp dễ dàng đàm phán giãn nợ, kéo dài công nợ khi khó khăn thật sự xảy ra — quan hệ này không thể xây trong lúc khủng hoảng.