Doanh nghiệp thường chỉ phát hiện điểm lỗi duy nhất (single point of failure — mắt xích mà nếu ngừng hoạt động sẽ làm cả chuỗi dừng theo) sau khi nó đã gãy.
Bắt đầu rà soát từ việc vẽ lại toàn bộ chuỗi cung ứng — từ nguyên liệu thô, nhà cung cấp, vận chuyển, kho bãi, đến sản xuất và giao hàng — thành một sơ đồ trực quan, sau đó đặt câu hỏi cho từng mắt xích: 'Nếu mắt xích này ngừng hoạt động trong 1 tuần, doanh nghiệp có phương án thay thế không?' Mắt xích nào trả lời 'không' chính là điểm lỗi duy nhất cần xử lý ưu tiên trước.
Liệt kê tuần tự mọi mắt xích từ nguyên liệu đầu vào đến khi sản phẩm/dịch vụ đến tay khách hàng — kể cả những mắt xích tưởng như hiển nhiên như một kho trung chuyển hay một nhà vận chuyển quen thuộc.
Với mỗi mắt xích, xác định: có phương án B không, thời gian chuyển đổi sang phương án B mất bao lâu, và chi phí phát sinh khi chuyển đổi khẩn cấp.
Không phải điểm lỗi nào cũng cần xử lý ngay — ưu tiên mắt xích vừa không có phương án thay thế vừa ảnh hưởng trực tiếp đến phần doanh thu lớn nhất trước.
Phương án dự phòng có thể là nhà cung cấp thứ hai, tồn kho an toàn, hoặc quy trình vận hành thủ công tạm thời — miễn là đã được kiểm thử trước, không phải chỉ tồn tại trên giấy.