Giữ một chi nhánh thua lỗ vì 'đã đầu tư quá nhiều rồi, đóng bây giờ phí công' là chi phí chìm (sunk cost) đang chi phối một quyết định lẽ ra phải dựa trên tương lai.
Tín hiệu rõ nhất cho thấy đã đến lúc đóng một chi nhánh, không chỉ là khó khăn tạm thời, là khi thua lỗ vượt ngưỡng đã định trong ít nhất 3 chu kỳ đo lường liên tiếp (thường là 3 quý) dù đã thử các biện pháp cứu vãn đã lên kế hoạch từ trước — không phải phản ứng bột phát ngay khi thấy số xấu một tháng, mà cũng không phải chờ đến khi hết vốn mới quyết định.
Nếu chưa có ngưỡng, mọi quyết định đóng/giữ sau này đều mang cảm tính — hãy đặt ngưỡng ngay khi lập kế hoạch mở, không phải khi đã lỗ.
Đổi quản lý, đổi menu/danh mục, tăng marketing địa phương — nếu đã thử ít nhất 2 biện pháp có kế hoạch rõ ràng mà xu hướng không đổi, đó là tín hiệu mạnh.
Thời gian và sự chú ý CEO/quản lý khu vực dồn vào cứu một chi nhánh yếu đang lấy đi thời gian lẽ ra dùng để phát triển các chi nhánh khỏe — chi phí này thường bị bỏ qua.
Nếu nguyên nhân là thay đổi vĩnh viễn (mặt bằng mất khách qua lại do đổi tuyến giao thông, dân cư dịch chuyển) chứ không phải chu kỳ, đóng sớm sẽ ít thiệt hại hơn đóng muộn.