Quản trị bảo hiểm doanh nghiệp nâng cao — góc nhìn thực chiến từ Coach Luka, không lý thuyết chung chung.
Tự bảo hiểm (self-insurance — hình thức doanh nghiệp tự trích lập một quỹ dự phòng để tự chi trả tổn thất thay vì mua bảo hiểm thương mại) chỉ nên cân nhắc khi doanh nghiệp có dòng tiền đủ ổn định để hấp thụ một tổn thất lớn nhất có thể xảy ra mà không ảnh hưởng vận hành, thường là khi chi phí bảo hiểm thương mại hàng năm đã vượt quá tổn thất thực tế trung bình nhiều năm liên tiếp.
Nếu tổng phí bảo hiểm đã trả gấp 3-4 lần tổng tiền bồi thường thực nhận trong cùng giai đoạn, đây là tín hiệu công ty bảo hiểm đang định giá rủi ro cao hơn thực tế của riêng doanh nghiệp.
Tự bảo hiểm chỉ an toàn khi quỹ dự phòng đủ chi trả tổn thất lớn nhất từng xảy ra trong ngành, không chỉ tổn thất trung bình, mà không cần vay hoặc ảnh hưởng vốn lưu động.
Nhiều doanh nghiệp đủ lớn chọn tự bảo hiểm cho rủi ro tần suất cao/hậu quả nhỏ và vẫn mua bảo hiểm thương mại cho rủi ro tần suất thấp/hậu quả cực lớn như cháy nổ, kiện tụng lớn.
Quỹ tự bảo hiểm cần được quản lý tách biệt khỏi vốn lưu động thông thường, có quy chế phê duyệt chi trả rõ ràng để tránh bị dùng sai mục đích khi doanh nghiệp thiếu tiền mặt tạm thời.