Một phát ngôn vội vàng, phòng thủ, hoặc im lặng quá lâu trong 24 giờ đầu khủng hoảng thường gây thiệt hại nhiều hơn chính sự cố ban đầu.
Kỹ năng hay thiếu nhất ở người phát ngôn khủng hoảng, khiến tình huống xấu đi thêm, là khả năng thừa nhận vấn đề đúng mức — không chối bỏ hoàn toàn (khiến công chúng mất niềm tin ngay lập tức) nhưng cũng không nhận hết trách nhiệm khi nguyên nhân thực sự còn chưa được xác minh — kỹ năng này đòi hỏi luyện tập trước, không thể ứng biến tốt ngay lần đầu đối mặt khủng hoảng thật.
Một câu xác nhận đã biết sự việc và đang xử lý, gửi đi trong vài giờ đầu, quan trọng hơn một tuyên bố hoàn chỉnh gửi đi sau vài ngày.
Dùng ngôn ngữ 'chúng tôi đang xác minh và sẽ thông tin khi có kết quả' thay vì phủ nhận ngay hoặc xin lỗi cho mọi khả năng.
Diễn tập trả lời khi bị hỏi dồn hoặc bị gán trách nhiệm trước khi có kết luận chính thức — giữ bình tĩnh và nhất quán.
Nhiều người trong doanh nghiệp phát biểu khác nhau về cùng sự việc là nguyên nhân phổ biến khiến khủng hoảng truyền thông kéo dài hơn.