Mở rộng theo chiều dọc có thể tăng biên lợi nhuận — nhưng cũng có thể biến một doanh nghiệp gọn nhẹ thành một cỗ máy cồng kềnh khó quản lý.
Mở rộng theo chiều dọc (vertical integration) — tự sản xuất nguyên liệu đầu vào thay vì mua ngoài, hoặc tự vận hành kênh phân phối thay vì qua đại lý — hứa hẹn tăng biên lợi nhuận và kiểm soát chất lượng tốt hơn. Nhưng nó cũng đòi hỏi năng lực quản trị hoàn toàn khác, và không phải doanh nghiệp nào cũng sẵn sàng cho bước mở rộng này.
Mở rộng theo chiều dọc chỉ nên là giải pháp khi vấn đề cốt lõi là chi phí đầu vào quá cao, chất lượng không kiểm soát được, hoặc phụ thuộc rủi ro vào một đối tác — không nên làm chỉ vì thấy đối thủ lớn cũng làm vậy.
Tự làm thêm một khâu trong chuỗi cung ứng thường đòi hỏi vốn đầu tư ban đầu lớn và thời gian dài để đạt hiệu quả kinh tế theo quy mô — so sánh kỹ với chi phí duy trì mua ngoài như hiện tại trước khi quyết định.
Mở rộng theo chiều dọc nghĩa là bước vào một lĩnh vực hoạt động khác với năng lực cốt lõi hiện tại — cần đánh giá trung thực liệu đội ngũ hiện có đủ năng lực vận hành tốt lĩnh vực mới này hay sẽ phải học từ đầu.
Đôi khi liên minh chặt chẽ với một nhà cung cấp/nhà phân phối hiện có (hợp đồng độc quyền, góp vốn một phần) mang lại lợi ích tương tự với rủi ro thấp hơn nhiều so với tự đầu tư toàn bộ một khâu mới.