Hạn mức tín dụng nên dựa trên lịch sử thanh toán thực tế, không dựa trên quy mô đơn hàng mong muốn.
Hạn mức tín dụng nên được thiết lập dựa trên lịch sử thanh toán thực tế và năng lực tài chính đã kiểm chứng của khách hàng, không dựa trên quy mô đơn hàng mà khách mong muốn — cấp hạn mức theo mong muốn của khách thay vì theo bằng chứng trả nợ đúng hạn là nguyên nhân phổ biến nhất dẫn đến nợ xấu B2B.
Cấp hạn mức cao ngay từ đơn hàng đầu tiên khi chưa có lịch sử thanh toán là đặt cược không có cơ sở.
Tình hình tài chính khách hàng thay đổi theo thời gian, hạn mức không rà soát lại dễ trở nên quá cao hoặc quá thấp.
Không có quy trình rõ ràng khiến việc xử lý công nợ quá hạn phụ thuộc vào cảm tính của từng nhân viên bán hàng.
Để nhân viên sale tự quyết hạn mức tín dụng dễ dẫn đến cấp nợ quá mức để chạy theo chỉ tiêu doanh số ngắn hạn.