Phần lớn tranh chấp cổ đông không đến từ lúc công ty thất bại — mà từ lúc công ty bắt đầu thành công và không ai lường trước cách chia.
Một thỏa thuận cổ đông (shareholder agreement) cần có ngay từ ngày đầu, kể cả khi các bên đang rất tin tưởng nhau, vì tranh chấp thường chỉ nảy sinh khi có tiền hoặc quyền lực trên bàn. Bốn nhóm điều khoản không thể thiếu là: quyền biểu quyết, cơ chế thoái vốn, xử lý bế tắc, và định giá khi một bên muốn ra đi. Thiếu bất kỳ nhóm nào, doanh nghiệp sẽ phải đàm phán lại trong đúng lúc căng thẳng nhất.
Không phải quyết định nào cũng cần đồng thuận 100%; phân theo 3 nhóm: quyết định thường (đa số), quyết định quan trọng (đa số đủ lớn), và quyết định sống còn (đồng thuận toàn bộ hội đồng) để tránh một cổ đông nhỏ có quyền phủ quyết mọi việc.
Khi hai cổ đông ngang quyền không thể thống nhất, cần có cơ chế thoát bế tắc định sẵn — như quyền mua-bán chéo (buy-sell), trọng tài, hoặc người thứ ba có quyền quyết định cuối — thay vì để công ty tê liệt.
Thỏa thuận cần chỉ rõ định giá theo phương pháp nào (P/E ngành, DCF, hay giá trị sổ sách điều chỉnh) và ai là bên định giá độc lập, để tránh cãi nhau về con số ngay lúc chia tay.
Nếu không có điều khoản này, một cổ đông có thể bán phần vốn của mình cho bất kỳ ai, kể cả đối thủ cạnh tranh, mà các cổ đông còn lại không có quyền ngăn cản hay ưu tiên mua lại.