Thương hiệu có thể nhìn nhất quán nhưng đọc lên như nhiều công ty khác nhau nếu thiếu quy chuẩn về giọng điệu.
Phần thường bị thiếu nhất là quy chuẩn về giọng điệu và cách viết — hầu hết bộ quy chuẩn chỉ dừng ở logo, màu sắc, font chữ mà bỏ qua cách thương hiệu "nói chuyện", khiến mỗi nhân viên viết nội dung theo văn phong cá nhân dù hình ảnh đã đồng bộ. Kết quả là thương hiệu nhìn nhất quán nhưng đọc lên lại như nhiều công ty khác nhau.
Viết "nên nói thế này/không nên nói thế kia" với câu mẫu thật, không chỉ mô tả tính từ chung chung.
Nền tối, kích thước nhỏ, in một màu — phần lớn lỗi sai xảy ra ở các trường hợp ngoại lệ chứ không phải trường hợp chuẩn.
Nhân viên nhớ quy tắc qua ví dụ sai cụ thể tốt hơn qua danh sách nguyên tắc trừu tượng.
Quy chuẩn trên giấy chỉ có hiệu lực khi có cơ chế kiểm tra thực thi.