Không có một phương pháp định giá đúng cho mọi doanh nghiệp — dùng sai phương pháp cho sai giai đoạn là lý do nhiều chủ doanh nghiệp định giá công ty mình lệch 30-50% so với giá trị thực tế thị trường chấp nhận.
Mỗi phương pháp định giá doanh nghiệp trả lời một câu hỏi khác nhau: bội số lợi nhuận trả lời "thị trường đang trả bao nhiêu cho một đồng lợi nhuận của ngành này", dòng tiền chiết khấu trả lời "dòng tiền tương lai đáng giá bao nhiêu ở hiện tại", còn định giá tài sản ròng trả lời "nếu bán hết tài sản và trả hết nợ thì còn lại bao nhiêu". Chọn đúng phương pháp — hoặc kết hợp nhiều phương pháp — theo giai đoạn và đặc điểm doanh nghiệp quan trọng hơn việc tìm một con số duy nhất.
Lấy lợi nhuận sau thuế hoặc EBITDA nhân với một hệ số tham chiếu theo ngành — phương pháp nhanh và phổ biến nhất cho SME có lợi nhuận ổn định 2-3 năm liên tiếp, dễ so sánh với doanh nghiệp cùng ngành đã giao dịch.
Dự phóng dòng tiền tự do 3-5 năm tới rồi chiết khấu về giá trị hiện tại theo một tỷ suất phản ánh rủi ro — phù hợp doanh nghiệp đang tăng trưởng, có mô hình kinh doanh dự đoán được, nhưng nhạy cảm với giả định đầu vào.
Tham chiếu mức giá của các thương vụ M&A cùng ngành, quy mô tương đương đã công bố gần đây — cho một khung định giá thực tế thị trường đang chấp nhận, nhưng cần dữ liệu giao dịch đủ gần và đủ tương đồng.
Tổng tài sản trừ tổng nợ phải trả theo giá trị thị trường — phù hợp doanh nghiệp nhiều tài sản cố định (bất động sản, máy móc), thường dùng làm mức sàn tham chiếu chứ không phản ánh tiềm năng tăng trưởng.
Chạy song song 2-3 phương pháp phù hợp nhất với đặc điểm doanh nghiệp, ra một khoảng định giá hợp lý — đây cũng là cách các quỹ đầu tư và bên mua M&A chuyên nghiệp làm trước khi ngồi vào bàn đàm phán.